17 tuổi, cái tuổi của những ước mơ cao chạy xa bay, bỏ lại bàn ghế nhà trường trung học để đi thăm thú thế giới bên ngoài của những cô cậu học trò miền quê. Vì thế cánh cửa đại học chính là sự lựa chọn có thể nói là khá hoàn hảo và an toàn cho một tương lai tươi sáng. Nhưng việc chọn trường lại là vấn đề lớn đối với họ bởi nhiều lí do, lí do kinh tế gia đình, lí do sợ không đỗ đại học (cái này có vẻ không đáng trở thành một trong những lí do, nhưng ta cũng không nên bỏ qua), hay là bản thân không biết mình thích học gì họặc nhút nhát vì xã hội bên ngoài rất đáng sợ… Vô vàn lí do để ta không biết nên chọn trường và theo ngành gì, nhưng theo mình đáng sợ nhất chính là chúng ta không nhận được sự ủng hộ của gia đình, những người ta luôn mong muốn nhận được lời động viên từ họ, dù chỉ là cái vỗ vai nhẹ hay cái gật đầu thôi cũng đủ để làm động lực để ta phấn đấu.
Thời đại 4.0, từ người già đến trẻ nhỏ ai cũng được tiếp cận với internet, vì thế đầu óc cũng mở mang hơn dù không được lên thành phố. Những người trẻ tuổi như mình vì thế mà mới biết đến những ngành nghề mà trước giờ ông bà, bố mẹ không nhắc đến.( Trước bọn mình còn bé ấy, ai hỏi “Sau này con muốn làm nghề gì?” mình trả lời con thích làm bác sĩ, lúc thì con sẽ là giáo viên… Nói chung là toàn ngành nhà nước không à, vì bố mẹ hay nhắc đến với mình) .Nhưng khi munhf biết đến marketing,mình bắt đầu thích, rồi mình tìm hiểu, dần dần mình xác định đó sẽ là con đường mình chọn cho tương lai của chính mình. Mình háo hức, vui mừng như đứa trẻ được cho kẹo kể về ước mơ, khi bố mẹ hỏi về định hướng của mình. Nhưng mọi thứ bị dập tắt ngay khi bố mẹ nói ngành mình chọn thật vớ vẩn. Và hướng mình học sư phạm, 2 năm nay rồi, vẫn chỉ sư phạm. Lí do? Con gái nên an nhàn, không cần giàu có, chỉ cần có công ăn việc làm ổn định ( ổn định với bố mẹ là không phải chật vật vất vả nay đây mai đó) và có một gia đình, rồi chăm lo gia đình. Mình hiểu đó là sự lo lắng của bố mẹ về đứa con của họ, nhưng nó lại vô tình trở thành sự áp đặt. Thật là buồn :((
Bây giờ không như trước kia, con gái cần tự chủ về tài chính, con gái không kém bất cứ ai và ai cũng có hoài bão, ước mơ riêng của mình. Tự bản thân mình thấy, con gái hay bất kì ai nhưng thu nhập chỉ đủ để sinh hoạt, không được đi những nơi mình muốn thì là thiệt thòi cho chính bản thân mình.
Có lẽ đây không phải vấn đề riêng của mỗi cá nhân. Kiên cường lên!!hãy chứng minh cho bố mẹ thấy rằng bạn đủ khả năng để theo đuổi ước mơ của mình. Tuy nhiên chúng ta không thể chứng minh ngay được. “Cuộc đời vĩ đại không từ trên trời rơi xuống. Mà phải được gọt đẽo và xây dựng như đền Taj Mahah, như Vạn Lý Trường Thành, ngày qua ngày viên gạnh này nối tiếp viên gạch khác”(Đời ngắn đừng ngủ dài).
#SIY😍
